Make your own free website on Tripod.com
Phạm Phong Dinh

LỜI ƯỚC THỀ TRĂM NĂM


Cnh đồng ct nắng chy rộng mnh mng v dường như ko di đến v tận. Những con người đang lếch thếch nhấc từng bước, ko l chn mệt mỏi thnh những vệt di đm xin cho vo nhau như những đường chỉ rối. Dưới những chiếc nn sắt loang lở vết sơn mu xanh, những ci vai o kaki đẫm ướt mồ hi, muối đọng thnh những quầng trắng bạc, lưng người lnh cng xuống v sức nặng của những chiếc ba l căng cứng, lẫn lộn xen kẽ với những tấm o vải bạc mu v quang gnh tội nghiệp của đm dn chng chạy loạn. Một hng đon di thườn thượt qun lẫn dn lặng im, kiệt lực đi về pha mặt trời mọc, m by giờ n đang đứng ngay trn đỉnh đầu. Những tia nắng chi chang của một ngy đầu h dội ln bi ct những cơn nhiệt nng tưởng chừng thể nung đỏ cả đ. Những con mắt mất thần di trng về pha trước, bn tri hay bn phải tm kiếm dấu vết của nước. Những đi mi thm đen, kh nứt đang liếm chất mồ hi mặn cht chảy từ chn tc xuống, lạn sạn bụi ct. Chỉ ton ct với ct. Lc đc nhũng bụi cỏ vng a, những thứ bụi cy gai cứng, nhọn thấp l t, hay một vi cy dương cằn cỗi oằn oại dưới cơn lửa nhiệt ma hạ. Bọn trẻ con ph vỡ ci im ắng dị thường đ bằng những tiếng ku khc đi sữa, đi nước v đi được cho ăn. Tiếng khc nấc nghẹn của chng dậy ln những m thanh đau thương, thống thiết vang dội cả một khoảng trời trong xanh.

Những người lnh đi lẫn lộn trong đm dn chng, bị chm ngập bởi những cnh tay đen, gầy như một rừng cnh cy kh ho, một khi họ phn pht những giọt nước cuối cng trong những ci bnh tong nhựa, hay những gi gạo sấy, những hộp thức ăn t ỏi cn st lại dưới đy ba l. Chỉ mới một vi khoảnh khắc trước, một đại đội lnh xng ln được an ton trn ci đồi ct mnh mang ny, sau khi đ chạy qua một ci vũng snh lầy, m cứ mỗi thước vung c khng biết l bao nhiu tri đạn pho dội xuống. Bỗng nhin từ mọi pha trn di ct, đm dn chng ẩn nấp trong lm cy bị cỏ từ trước a ra reo h nắm lấy những người lnh: Lnh mnh, lnh mnh, lnh Cộng Ha.... Đồng bo đng qu. Khng biết họ đ ln đến cnh đồng ct ny từ bao lu, họ từ đu tới v họ muốn đi về đu. Đồng bo mừng qunh, khi nhiều đại đội lnh khc xng qua được ci trũng tử thần pha dưới. Họ m chầm lấy lnh khc a: Anh lnh cộng ha ơi.... Lnh cũng khc. Đối với người dn hiền lnh mộc mạc ở những nơi đồng kh cỏ chy v trong nỗi chết chc kinh hong đến tận cng ny, th những chiếc o kaki của lnh đồng nghĩa với hy vọng v sự sống. Nhưng con đường vẫn cn di thăm thẳm. Đi về hướng mặt trời mọc ra hướng biển rồi quặt xuống pha Nam, mức đến cuối cng sẽ l một con sng được gọi tn l Mỹ Chnh, m ở đ dn chng nghe ni c lnh mnh nhiều lắm.

Đi, kht, kiệt sức, những người yếu đuối nhất, ng gi, b lo, đn b v trẻ con, lc đc dừng chn ngồi phệt xuống giữa con đường ct bỏng đưa những đi mắt lờ đờ kh qunh nhn theo đm dn chng cn đứng vững trn hai chn l lết bước qua. Những khun mặt hốc hc sạm đen ngước ln chăm chăm, đi mắt mờ đục, tuyệt vọng nh ln sự cầu xin cứu gip. Một b lo tc bạc lơ thơ, bụi ct đ nhuộm thnh mu xm xịt, chiếc o vải cũ v chằng v đụp, mặt mũi b nhăn nheo, su đậm như những vết nứt trn đồng kh đang m trong lng một ng gi ốm yếu nằm hấp hối bn đường. Ci miệng mm mm đ hết răng của b pht ra những m thanh o no khng thnh tiếng. B lo đang khc, nhưng tiếng khc của b chỉ l một chuỗi tiếng ku rn tắt nghẹn. C lẽ rồi cũng đến lượt b hấp hối như ng lo thi. Chợt trng thấy hai người lnh đi gần st bn, b lo đưa cnh tay gầy đen đủi chỉ cn xương bọc da nu lấy chn một người. Rồi b nhoi người ra dng cnh tay cn lại m lun ci ống chn của anh lnh khc lc:

- Cậu ơi cậu, tui lạy cậu, cậu cứu gim ng gi...

Anh lnh sững người đứng chết lặng. Anh ci đầu xuống nhn b lo, đi mắt anh nh ln vẻ xt thương:

- ng ngoại lm sao vậy b ngoại?

B gi ngước mặt ln, b chấp tay trong tư thế sắp sửa ci xuống lạy anh lnh, lắp bắp những lời chắp nối đứt đoạn:

- Tui lạy...lm ơn cứu... ổng bịnh, ổng ...đi, kht... tui lạy mấy cậu...

Anh lnh vội khuỵu chn xuống đỡ lấy tay b lo:

- B ngoại ơi...

Anh xốn xang nhn vo đi mắt km nhm mờ đục của b lo, rồi anh nhn xuống khun mặt hốc hc của ng lo. ng lo vừa rn hừ hừ vừa đờ đẫn nhn anh lnh, đi mi kh nứt của ng mấp my khng thnh tiếng. Anh lnh thở di rt lấy ci bnh đng nước, anh đưa cao ln lắc lc. Hnh như chỉ cn một cht xu ở tận đy. Anh mở nắp trt những giọt nước qu gi cuối cng ấy vo. Anh lnh buồn rầu nhn ci nắp chỉ lưng một nửa nước. Anh chậm ri nng đầu ng lo ln v nghing ci nắp rt nước vo miệng ng. ng gi nhắp nhắp nước, ng đưa mắt nhn anh lnh với vẻ biết ơn. Anh lnh ngước ln ku người bạn:

- , Tư , my cn nước rt cho b ngoại một miếng.

Người lnh được gọi l Tư lắc đầu ni trống khng:

- Cn đu m cn!

B gi đưa ci cm mm nhp nhp đi mi thm đen:

- Tui khng dm...

Tư ngồi xuống nắm lấy tay b lo:

- Con chu đu hết rồi m để cho ng ngoại b ngoại lang thang như thế ny?

B gi đưa đi mắt u sầu nhn người lnh:

- Chết hết rồi, chỉ cn một đứa, n đi đu mất. Mấy cậu người ở đu ni tiếng nghe lạ rứa?

- Tụi con ở miền Ty ra b ngoại ơi!

B gi nheo mắt nhn anh lnh lạ lng:

- Miền Ty l ở m, c phải trong nước Việt mnh?

Tư khng khỏi khng mỉm cưới trước cu hỏi ngộ nghĩnh của b gi:

- Miền Ty ở tận trong xa lắm b ngoại ơi.

Hai người lnh đứng ln muốn đuổi theo ton qun, b gi hoảng hốt m chặt lấy chn anh lnh ku khc. Hai người bạn nhn nhau. Mi một lc sau Tư buồn buồn ni với bạn:

- Thi mnh đi Hậu, biết lm sao...

Hậu bất nhẫn ci xuống nhn ci đầu tc bm đầy bụi đất lơ thơ chỉ cn c mấy sợi của b lo thở hắt ra:

- Tư, my chịu kh vc thm ci ba l của tao!

Tư trố mắt nhn bạn:

- My muốn cng ng gi hả?

- Ừ, nhn ng b cụ ny tao chợt nhớ ng ngoại b ngoại tao...

- Nhưng m ng b ngoại my đ ln bn thờ từ lu rồi m!

- My c chịu hay l khng?

Tư dng dằng:

- Ci thằng...thi đưa đy, chặc, rồi my định cng ổng tới bao lu?

Hậu dng hai tay ko ng lo xốc ln lưng:

- Tới khi no tao mỏi th my... thế!

Tư nghe lỗ tai lng bng:

- Hả, my ni ci g ni lại tao nghe thử?

B lo đứng ln theo, b m Hậu khc rng. B muốn ni lời cm ơn người lnh, nhưng cổ họng b kh rt v tắc nghẹn. ng lo gục đầu ln ci vai o loang lổ vết muối bạc của Hậu thở kh kh, nước di chảy thấm ướt đến trước ngực người lnh. Tư cng lưng dưới sức nặng của hai chiếc ba l đầy đạn, đ thế m anh cn phải để cho b gi tựa vo vai. Tnh cảnh của hai người bạn cng lc cng khốn đốn v bi đt. Cng bi đt hơn khi hai người lnh trng thấy ng đại đội trưởng đang ngồi trn chiếc nn sắt, dưới bng rm của một cy dương ở đầu con đường chằm chằm nhn họ. Người sĩ quan dường như đang ni xin với một người no đ trn tiểu đon qua my v tuyến. ng ta đang cầm ci ống ni p vo miệng:

- Trnh thẩm quyền rng xin my bay bốc thương binh v đồng bo ...

Người đại đội trưởng khot tay ra dấu cho hai người lnh dừng lại:

- , mấy thằng, giao ng b cụ cho qun y rồi ln trn đ đi.

Ln trn đ c nghĩa l mở đường, v c thể sẽ đnh lớn tới nơi. Hậu đỡ ng gi nằm xuống bn gốc cy dương, anh nhỏ nhẹ ni với b lo:

- Vậy l m trời rồi b ngoại, chắc ổng xin được trực thăng. Thi b ngoại ng ngoại đi mạnh giỏi nghe, tụi con cn phải đi...

B gi nắm chặt bn tay của Hậu. Đi mắt của b nhấp nhy nhưng khng cn một cht nước mắt no chảy ra từ ci hố kh kiệt ấy. Tư n cần trao cho b lo một gi cơm sấy v vi hộp thịt:

- B ngoại nhận đỡ mấy mn ny, tụi con chỉ cn c bấy nhiu thi.

Đy l những mn cuối cng trong ba l của Tư, m anh đ cho hết. Tư cũng khng nhớ l rồi trn qung đường kh khăn pha trước, anh sẽ sống sẽ ăn bằng ci g nữa. B lo rưng rưng thều tho:

- Vợ chồng tui đội ơn mấy cậu. Tui cầu xin Phật Trời...

B gi nghẹn ngo khng ni được g thm nữa.

Khi đ đi một khoảng xa, Hậu quay lại nhn. Anh thấy b cụ đang đứng đưa tay ln che mắt nhn theo. Tội nghiệp, ci lưng b cụ cong xuống lm ci cổ của b gần như rụt mất ht vo hai ci hốc vai gầy trơ xương. Một c gi dng người nhỏ th hối hả chạy từ pha trước ngược về hướng hai người lnh. Khi sắp vượt qua, bỗng c dừng lại xoay người hỏi:

- Mấy anh ơi, mấy anh c thấy ở đng sau c một ng gi với một b gi khng?

Tư bật cười:

- C, ng gi b gi th thiếu g ở dưới đ...

C gi đứng ngẩn người ra bối rối. Chiếc quần vải th mu đen bạc mu của c gi đ co rt ln đến trn mắt c, để lộ hai ống xương chn nhỏ, nước da sạm mốc. Hai bn chn nứt nẻ của nng mang đi dp cao su đ mn, mấy ci quay đứt được cột lại bằng những sợi dy bố. Rất kh ước định c gi được bao nhiu tuổi, v thn thể c nhỏ nhắn như một em gi mười lăm, mười su, nhưng khun mặt th khắc khổ rm đen như một thiếu nữ đ ngoi hai mươi. Mi tc chy vng của nng di qu khỏi đi vai gầy được kẹp bằng một ci trm bằng đồi mồi cũ. Hậu c một ci cảm gic, hay ni đng hơn, một linh tnh. Anh tiến ln dịu dng ni với nng:

- C phải c hỏi ng cụ nằm hấp hối bn đường?

C gi nhỏ sng mắt mừng rỡ:

- Dạ, phải. Em đi tm nước cho ng b ngoại em, đy n... ơ...

Nng đưa cao cho hai người lnh thấy một ci chai đựng một thứ nước, nếu c thể gọi được như vậy, đen đục ngầu lợn cợn bn đất. Rồi nng hạ ci chai xuống ci đầu lng tng. Hậu hỏi:

- C tm nước ở chỗ no vậy?

C gi chỉ tay xuống một chỗ trũng nước m Hậu v Tư c thể trng thấy một đm đng người đang xm xt quỳ nằm chen chc nhau chung quanh, vẻ ngượng nghịu:

- Em lấy nước ở ci hố đ, khng tm được nước chỗ no hết mấy anh ơi.

Hậu mc trong ba l một ci chai nhỏ trao cho c gi:

- C lấy chai thuốc lọc nước v st trng ny. Cứ một vin th lọc được một chai như thế ny. Ngm chừng nửa giờ th uống được. C c thấy ci cy dương đng kia khng, ng b ngoại c đang nằm ở đ chờ trực thăng. Thi chc c v ng b cụ được bnh yn.

C gi rưng rưng nước mắt, nng nhn sững vo nắp ti vải chỗ thu ci tn Hậu của anh v Tư. Rồi nng nhn vai o bọn anh, chỗ gắn ci ph hiệu đơn vị. Như để ghi nhận xuất xứ của những người lnh. Khi hai người bạn đ xng ln tuyến đầu v đang nằm sau mấy ci m đất chĩa sng về pha trước, họ trng thấy mấy chiếc trực thăng loại lớn phnh phạch hạ cnh xuống pha đồi ct.

*

Một buổi chiều ma h năm sau. B cụ đang ngồi lom khom vo gạo pha sau ci chi bếp th Tươi từ ngoi chạy vo m lấy b, sut nữa b lo trật tay hất ci nồi xuống sn nước. B cụ dng dằng gỡ tay c chu:

- Ci con nhỏ ny, my khng muốn ăn cơm chắc?

Tươi miết ci g m mu nu sậm của nng vo ci cằm mm mm của b cụ ku ln:

- Ngoại ơi, con mới thấy mấy ảnh n ngoại!

B cụ quay lại đưa đi mắt km nhm nhn c gi:

- Mấy ảnh no, ở m?

Tươi vẫn m b ngoại trong lng hớn hở ni:

- Trời ơi mấy ảnh về đng lắm. B ngoại c nhớ hai ci anh lnh hồi năm ngoi hn?

B gi nhu my:

- Lnh trng nhiều qu biết nhớ ai với ai...

Tươi trề mi:

- C vậy m cũng khng nhớ. Hai anh lnh cng ng ngoại hồi mnh ở trn ci đồi ct đ ngoại!

B cụ giật mnh muốn đứng dậy:

- Vậy hả, con dắt ngoại tới đ đi.

Tươi vn v t o:

- Hỏng lẽ mnh tới khng coi kỳ lắm ngoại ơi.

- Con v bắt con g mi cho ngoại...

Hai người bạn đang h hục đo đất củng cố vị tr th c lệnh của ng đại đội trưởng ku ln trnh diện. Người sĩ quan ngồi sau ci bn gỗ cũ sờ cm nhn hai người lnh đứng nghim trong tư thế cho. ng nhn chằm chằm lm Hậu v Tư đm hoảng, trong lng, đon gi đon non khng r đ lm chuyện g khng phải. Hậu liếc mắt nhn xuống bộ qun phục. Vẫn tươm tất. Nhn xuống đi giy. c bị dơ cht xu, v đang đo giao thng ho m. Nhưng nụ cười bao dung của người sĩ quan đ nở trn mi:

- Hai thằng em my c ai tm ka. Ch, mới tới chưa nng đt m đ c người muốn gặp rồi. C một c gi với một b cụ đến thăm. Rửa ry sạch sẽ rồi đi ra ngoi đ. Cho php nửa giờ.

- Tun lệnh.

Hai người lnh quay gt một trăm tm chục độ định bước ra, th ng đại đội trưởng đ gọi giật lại:

- , ai vậy mấy thằng em?

- Dạ khng biết!

Một năm nổi tri trn khắp nẻo chiến trường, hai người bạn gần như đ qun bẵng cu chuyện trn cnh đồng ct trong ma h nắng nung ấy. Sau ma h hoảng loạn đ, đến ma thu của những cơn bo lửa tn khốc m Hậu v Tư đ xng vo. Họ đ tro ln trn những đống gạch vụn đổ nt ngổn ngang v cắm những l cờ vng bay phấp phới dưới nh nắng chi chang của miền ct nng. Đng tới, những cơn gi lạnh cắt da cắt thịt từ pha Bắc thổi xuống, hai người lnh ngồi nghiến răng co ro trong những đường giao thng ho bn bờ Nam con sng c tn Thạch Hn. Đến đ cũng đổ mồ hi. Xun đến sau ma đng. Lần đầu tin sau mấy năm đi lnh, những người trai nng dn miền Ty ấy đ nếm được cht khng kh Tết an bnh, trong một vi khoảnh khắc ngắn ngủi gọi l mừng xun ha bnh, ngay trn vng đất hoang tn khng cn một bng người dn d no, ở giữa khoảng trời đất chơ vơ khng cn sự sống bnh thường. Ngoi trừ những con người đang ăn, ngủ, sinh hoạt v chiến đấu trong lng những ci hố đất nhỏ. Rồi ma h lại về, những người lnh nằm bn bờ con sng đ đổ mồ hi bỗng thấy mnh c mặt trn vng đất pha Nam ci đo cao vi vọi my m quanh năm.

Khi hai người bạn đi ra đến cổng, th họ trng thấy hai b chu đang đứng đăm đăm nhn vo. Hậu ngơ ngc, anh gần như khng nhận ra b lo v c gi. Nhưng Tươi đ vẫy tay rối rt:

- Anh Hậu, anh Tư!

Tư ngẩn ngơ hỏi bạn:

- Tụi mnh c quen với c gi ny khng?

Hậu lắc lắc đầu ngần ngừ:

- Hnh như l c, tao trng b cụ quen quen...

Chợt Tư ku ln:

- , tao nhớ rồi, b gi trn đồi ct năm trước.

- Nhưng lm sao c gi lại biết tn tụi mnh.

- My... ngu vừa vừa vậy, ci tn của my nằm chnh nh trn ngực.

C gi du b cụ bước tới. nh mắt của nng nhn Hậu như muốn ni thật nhiều điều. Trong ci k ức mơ mng, Hậu nhớ ci nhn dng nhỏ gầy của c gi v chai nước đục ngầu của nng. By giờ th c vẫn như vậy. Nhưng nước da c c sng hơn, khun mặt c tươi tắn hơn. Tư hn hoan nắm lấy tay b lo:

- B ngoại mạnh giỏi.

B lo run run nheo mắt nhn hai người lnh:

- Đng l hai cậu ny rồi Tươi, ng ngoại con nhắc mấy cậu hoi.

Hậu hỏi:

- B ngoại sao lại ở trong ny?

C gi đỡ lời:

- Dạ, ng ngoại em quyết định v ở trong khu lnh cư ny lun, khng về ngoi đ nữa. C cn g nữa đu m về.

Tươi ci xuống buồn b. Chợt nng ngẩng đầu ln mỉm cười trao con g cho Tư:

- ng ngoại b ngoại em c cht ny tặng mấy anh...

Tư hốt hoảng đẩy con g ra:

- Ấy, c... , đừng. Chng ti khng nhận đu...

Tươi phụng phịu ấn cặp chn vng lườm của con g vo tay Tư. Bằng con mắt snh sỏi của một người sống ở miệt qu, Tư biết n l con g mi đang nằm ổ đẻ. Anh đưa mấy ngn tay nắn nắn pha dưới bụng con g. Đầu ngn tay Tư cảm nhận ci buồng trứng, giống như một chm tri sim m anh đ hi nhiều trn những ngọn đồi hoang. Ở qu anh th g mi chng n chạy đầy sn. Nhưng ở ngoi ny, anh biết dn mnh ngho lắm. Qu hương em ngho lắm ai ơi. Ma đng thiếu o h thời thiếu ăn. Anh cảm động ấn con g vo tay Tươi:

- Tụi tui khng dm nhận đu, c đem về đi.

Tươi rớm rớm nước mắt quay nhn b ngoại. B gi nắm tay hai người lnh nghẹn ngo khng biết ni g...

*

ng cụ ngồi bn ci bn xiu vẹo nhắp một ngụm tr. ng nhăn mặt. Tr rẻ tiền uống cht cổ họng. Mấy hm nay ng thấy trong lng dậy ln một nỗi xốn xang, bực bội v cớ. Sng nổ từ pha ni vọng về. Nhiều qu. Cng lc cng p st tới khu lnh cư. ng nghe b con chm xm xn xao bn tn, ni chắc phải bỏ chạy như hồi nẳm ở ngoi đ. ng bần thần lo lắng. Chạy đi đu. khng lẽ chạy xung pha Nam. V chạy đến đu mới gọi l hết chạy. ng lo thở di nhn ci lều tồi tn. No c g đu. Ci nh l ngoi đ bị chy, bỏ chạy lấy thn. Đi, kht, sốt. Chỉ trần trụi c ng v b. V con Tươi. Khng cn g hết. By giờ chạy nữa, th chắc ng chết trước. ng gọi b cụ ln hỏi:

- Con Tươi đu rồi b?

B lo vừa nhai trầu vừa ậm ừ:

- Biết đu, chắc n chạy nghe tin tức...

- Hừm, n chạy tới chỗ mấy cậu lnh th c...

- Ừ, nghe n ni mấy cậu đ đi đu v ni đnh lớn lắm. N sợ...

ng gi thở ra:

- Người ta ở xa qu, lm sao được b, lnh trng kh lng lắm!

B gi nhổ một bi trầu vo ci lọ đất nhỏ:

- Th... chặc, mnh đu c sống đời với n. N ưng ai th mnh tnh.

- C ci thằng kế bn, cũng l dn ngoi đ chạy v, thằng sing năng hết sức, muốn n m n khng chịu...

B gi định ni lời chống chế, th bỗng Tươi từ ngoi hốt hoảng chạy o vo như một cơn gi xoy:

- ng ngoại b ngoại ơi

ng lo giật mnh nhảy nhổm:

- Ci g?

Tươi khc nấc ln:

- Anh Hậu, ảnh bị...thương nặng lắm. Người ta mới đưa ảnh v nh thương mấy hm nay rồi.

Một đm dn ồn o đắt du nhau chạy về hướng thnh phố, một người gọi với vo:

- Chạy ng gi, mấy ổng gần tới rồi!

ng cụ lnh qunh tm lấy ci bọc quần o m ng đ cẩn thận gi ghm mấy hm trước, quẳng n vo một ci thng. B cụ run lập cập quơ quo mấy ci nồi niu mp mo thảy vo ci thng bn kia. Tươi vt vi lt gạo cho vo một ci ti vải, v mấy chai nước. Gia ti chạy giặc của gia đnh nng chỉ vỏn vẹn c bấy nhiu ấy.

Tươi dắt được ng b ngoại nng ra đến được thnh phố. Nhưng chỉ đến đ rồi hết. Người ta đổ ra đng nghẹt, chen chc như nm trn mọi ngả đường phố, ku ht, hoảng loạn. Thnh phố như một ci ti đ bị tht chặt lại trn miệng, bị bao vy ba bn bốn pha. Đ qu muộn mng trong ci ngy cuối cng ny. Hai ng b cụ v Tươi bị chm mất vo khối người hỗn độn, cuồn cuộn, ngược xui cuống qut tm con đường thot. Rồi đến một lc no đ Tươi đnh bị lạc mất ng ngoại b ngoại. Nng ku khc thảm thiết. Nng chạy ngược chạy xui tm kiếm. Tươi biết lần ny ng b ngoại nng khng cn hy vọng g sống st trong cơn tận thế như thế ny. Đi quang gnh của Tươi bị nhồi p chằng nu, cuối cng n đ biến mất dưới những cơn sng chn người. Tươi bỗng thấy mnh tri giạt đến trước cổng ci qun y viện thnh phố. Nng đứng np vo một chn cột m ngực vừa thở vừa nhn vo bn trong. Nng rng mnh kinh hi, khi trong thấy hng đon người trong chiếc o mu xanh bệnh đang l lết khập khiễng bước, chống nạng, b, lăn bnh xe ko nhau ta ra. Tươi chạy tun vo. Nng đi giữa những cặp mắt thất thần, những mi thuốc hăng hắc, mi mu me thấm đẫm những dy băng trắng tot. Tươi chạy lung tung trong ci bệnh viện rộng mnh mng như một người đin. Nng trng thấy một người nằm vắt mnh trn ngạch cửa một căn phng. Trống ngực đnh thnh thnh Tươi chạy ln bậc tam cấp nng mặt người lnh ln nhn. Bỗng Tươi r ln đau thương:

- Trời ơi, l anh Hậu đy m ...

Nng m đầu Hậu vo lng khc nấc. Tươi cố gắng ko Hậu tựa vo ngực mnh. Tấm thn vạm vỡ của Hậu gần như che lấp hết vc dng nhỏ b của c gi. Hậu mở mắt lờ đờ nhn, anh rn ln:

- C phải l Tươi?

Tươi gục ln mặt Hậu nức nở, những giọt nước mắt của nng chảy rn rụa trn đi m người yu:

- Em l Tươi của anh đy!

Hậu nở nụ cười gượng gạo, anh cố ngẩng đầu ln nhn vo ci bụng quấn băng m giờ đy đ nhuộm đầy mu. C lẽ những mối chỉ đ bung đứt, vết thương vừa mổ xong vi ngy trước lại bể miệng. Một cơn đau x khủng khiếp dội ln c. Thn thể anh nng hừng hực như bị nm vo lửa. Hậu lần tm lấy bn tay nhỏ của người yu thều tho:

- Tươi ơi, chắc anh khng sống được...

Tươi p đầu vo đi m sạm đen của Hậu nghẹn ngo:

- Nếu anh chết th em cũng chết theo anh!

Tươi đưa mắt nhn quanh. Chợt nng trng thấy một chiếc băng ca nằm chơ vơ giữa sn. Tươi ko chiếc băng ca vo, rồi nng h hục nng Hậu ln. Tươi nắm lấy hai ci cn ko lết chiếc băng ca ra ngoi. Đến được cổng bệnh viện th Tươi kiệt sức, nng nằm phục bn Hậu thở dốc. Rồi nng lại cắn mi đến rướm mu ko chiếc băng ca đi. Nng cứ ko, ko mi chiếc băng ca như người trong cơn mộng du. Trong mn lệ nhe nhẹt nng bỗng thấy mnh đang ngồi trước một ci cổng cha. V nng nhn thấy những đi mắt xt thương nhn từ của ai đ đang ci xuống. Rồi Tươi thấy người ta khing ci cng đi vo bn trong, v c người no đ du nng đi theo.

*

Cứ mỗi lần ngồi gọn trong lng chồng như một con mo nhỏ, Tươi thch nghịch ngợm lần tay nắn nắn vết thẹo di nổi lằn như một con lươn trn bụng anh. Những lc đ Hậu nhn vợ bằng nh mắt biết ơn. Anh m vợ trong hai cnh tay gn guốc của mnh, như muốn truyền hết nỗi yu thương tha thiết trong tri tim anh cho nng. Anh hn ln mi tc vng chy ngy no của vợ, m giờ đy n đ bng mướt, c lẽ v n được bn bằng tnh yu của anh. Tươi nằm ngoan ngon trn ngực Hậu. Hai vợ chồng nhn ra ngoi khung cửa sổ. Bầu trời đang vần vũ những đm my xm xịt. Hơi lạnh trn vo căn nh nhỏ trống trải v lụp xụp. Những giọt nước mưa đầu ma h đ bắt đầu rơi lộp độp trn mi l. Nhn bầu trời xm, Tươi nhớ lại cũng mu xm như thế ny. Trong ngy ma h cuối cng ấy. Những lc m ci thn thể ốm nhỏ nhưng ấm p v mềm mại của vợ, Hậu thch hỏi nng hoi một cu:

- Tươi ơi, tại sao em chịu lm vợ một người ngho nn v bệnh hoạn như anh?

Chắc chắn Tươi sẽ ngước mắt ln u yếm, qung tay vng lấy cổ anh dịu dng v tnh tứ:

- V em đ dnh cho em lời ước thề khi lần đầu tin em gặp anh ...

Phạm Phong Dinh