Make your own free website on Tripod.com

Cây Đinh Trên Thập Giá

Từ quầy bán hàng tiểu thủ công nghệ nằm trên con đường Nguyễn Huệ đầy nghẹt những người vào chiều thứ bảy này, nàng lơ đăng nh́n về phiá Toà Đô Chánh cũ. Nàng như không nghe thấy lời mẹ nàng:

-Từ nay đến ngày cưới c̣n vài tháng nữa, con nhớ nhắc thằng Văn sửa soạn mọi thứ cho đầy đủ nghe con.

Bà mẹ nhắc cô con gái, nhưng mỗi lần gặp chàng rể tương lai bà cũng đă ư tứ dặn ḍ. Mẹ nàng, người đàn bà đẹp của đất Kim Long- đất của ' Kim Long có gái mỹ miều; Trẫm thương, Trẫm nhớ, Trẫm liều trẫm đí- giờ chỉ mong cho đứa con gái đầu ḷng của ḿnh được yên bề. Bà từng nghe kể bà ngoại của bà là một trong những cung phi xinh đẹp của một trong những ôngvua cuối cùng của triều Nguyễn. Bà cũng từng nghe kể về những mảnh đời vụn vỡ của những phi tần thất sủng; về những người đàn bà đẹp đất Kim Long giặt áo bên sông, mà tiếng cười tan trên những dợn sóng lăn tăn không che được những cặp mắt xẫm buồn. Bà thèm khát một đời an b́nh; mà đời bà chỉ là những phong ba. Cuộc t́nh đầu như băo, như lửa đă để lại cho bà một đứa con gái, là nàng, nhưng cũng đă ném bà vào đất Sàig̣n quay quắt mọi chuyện. Bà đă vật lộn với đủ mọi nghề để nuôi con khôn lớn. Bà mua được căn nhà nhỏ trong một con hẻm đường Cường Để chưa được vài năm, chưa kịp ổn định, th́ năm 75 đă đến Sàig̣n như một cơn lốc. Bà đă xanh xao, rộc đi, những năm đầu sau ngày 30 tháng tư, năm 75 rất nhiều. Bây giờ, một chút hy vọng loé ra: thằng rể tương lai là con một gia đ́nh có máu mặt nằm vùng. Nó lại sắp ra trường. Cha nó đang lo liệu cho nó vào làm ở một bịnh viện lớn trong thành phố. Bà cảm thấy yên ḷng phần nào.

* * * * *
Hân nh́n gă đàn ông đang băng ngang đường, tay xách một bức sơn dầu. Gă cười từ xa. Nụ cười nhẫn nhục. Đó là một họa sĩ tốt nghiệp Cao Đẳng Mỹ Thuật Sàig̣n. Gă cũng là sĩ quan quân đội cũ, tù cải tạo về từ hơn một năm nay. Gă là bồ cũ của chị con bạn. Nó giới thiệu gă đem tranh gởi bán chỗ nàng. Chị nó đă vượt biên. Nó nói với nàng:''Anh Lê vẽ tranh đẹp lắm. Mày phải nghe anh ấy nói về hội họa để mở mang kiến thức của mày ra. Hồi trước 75, mỗi lần ông ấy vào Đêm Màu Hồngvới bà chị tao, ai trông thấy cũng phải ghen. Giờ thất thế rồi, nhưng tranh c̣n đẹp bạo, mày cho ông ấy gởi tranh bán. Bán được, mày lấy huê hồng.'' Nói xong, nó nháy mắt với nàng rồi nhào lên yên sau của chiếc Dream, ôm cứng lưng gă thủy thủ viễn dương. Hôm ấy, nàng đă nghĩ: con này , chị em nhà nó sống như gió rừng.

Gă họa sĩ đă đến cửa quầy hàng. Nàng gật đầu chào gă.

Gă chào lại:

- Chào cô Hân. Chắc Hồng đă nói với cô về việc cho tôi gởi tranh ở quầy của cô rồi?

Gă vừa nói vừa nh́n quanh.

Hân đưa tay chỉ lên mặt kính của quầy:

- Anh mở tranh ra cho Hân coi một chút.

Trong lúc gă tháo lần lớp giấy dầu bọc ngoài, nàng ṭ ṃ nh́n gă. Đó là một người trung niên, thân h́nh không đến nỗi sa sút như nhiều người tù cải tạo khác lúc trở lại thành phố này, vào những năm này. Có người giới thiệu cho hắn vào làm ở công ty mỹ thuật không xa lắm chỗ quầy hàng của nàng. Khuôn mặt gă có thể coi là đẹp - một vẻ đẹp '' đàn ông'', phong trần, từng trải. Nàng nh́n bức tranh '' Thà làm qui? nước Nam c̣n hơn làm vương đất Bắc'' vẽ h́nh Trần B́nh Trọng hai tay bị trói giật ra sau, mặt hất lên ngạo mạn, trên cái nền đầy mây xám vần vũ mà như nh́n rơ cặp mắt tối u uẩn của hắn. Nàng có cảm tưởng hắn lấy khuôn mặt hắn làm chính khuôn mặt của người anh hùng thời nhà Trần ấy.

Hắn biết nàng đang nh́n hắn. Cái nh́n ḍ hỏi, thương hại. Hắn đă đi ngang quầy hàng của nàng nhiều lần, phiá bên kia đường. Nàng đẹp. Cái đó đă rơ. Mười năm trước, cũng chỉ ở ngay phiá bên kia đường, gă là một người khác: bộ râu quai nón trên khuôn mặt đẹp trai có góc, có cạnh của hắn đă khiến nhiều em vũ nữ chết mệt. Những lần hành quân từ xa về, hắn thường dắt hai đệ tử ruột mà cũng là cận vệ của hắn đến vũ trường. Gă vào thứ lính dữ dằn, nhưng hồn hắn chất đầy những bài thơ lăng mạn của những thi hào Pháp mà hắn đă thuộc nằm ḷng những năm trung học. Hắn nói chuyện về những danh họa bằng cái giọng trầm ấm, say đắm, khi rượu đă mềm môi. Nghe hắn nói, người ta thấy nét uy nghiêm cung đ́nh trong màu áo hoàng hậu, thấy cả nỗi thống khoái ẩn trong màu xanh thăm thẳm của những cặp mắt đa t́nh, và nh́n suốt cả nỗi cô đơn của những người vợ trẻ hoài mong chồng chinh chiến phương xa, trên màu áo xám trắng báo hiệu thiệp tang trên những bức họa lừng danh của những danh họa Âu Châu qua nhiều thời đại. Chuyện với hắn một lần, khó có thể không đến với hắn lần nữa. Hắn đa tài, đa t́nh. Và những người đàn bà đẹp đă đến với hắn như thế: '' Tài tử, giai nhân'' vẫn là qui luật của muôn đời!

Hắn hỏi:

- Cô thấy tranh ra sao?

- Coi cũng...đẹp.

- Loại này, lúc này tương đối dễ bán. Đám du khách Nhật, Đại Hàn, Đài Loan bắt đầu qua đây thế nào cũng có người mua, nhưng tôi c̣n vẽ nhiều loại tranh khác.

- Ông vẽ những loại nào nữa?

- Phong cảnh, thú vật, chủ yếu để trang trí trong nhà; tôi cũng hay vẽ những đề tài bắt nguồn từ dă sử, từ ca dao; nhưng phải vẽ đàn bà mới đúng là sống cho nghệ thuật. Bây giờ khó ḷng mà vẽ như vậy được nữa.

- Vẽ tranh có ai cấm đâu.

- Khó vẽ đàn bà đẹp lắm. Ở thành phố này giờ không kiếm ra nổi người đẹp . Mà có kiếm được, dễ ǵ có chỗ để vẽ.

- Chi mà khó dữ vậy?

Gă nh́n Hân. Cô thoáng thấy một tia lửa đằm thắm, ham muốn loé lên nơi đáy mắt của gă.

- Nhà cửa đâu c̣n, mà cũng phải có pḥng vẽ cho đàng hoàng. Lại c̣n phường khóm, công an khu vực nữa; lúc nào họ muốn xục vào là vào; nó cho ḿnh đi tù như bỡn. Mà vẽ đàn bà đẹp, quần với áo lùng nhùng th́ bẻ cọ đi c̣n hơn.

Nàng có vẻ bị kích thích. Mặt nàng hồng lên. Nàng nh́n gă, nghe trong giọng nói chậm răi của hắn cái âm trầm của một đam mê c̣n lẩn khuất đâu đó.

- Thôi, anh để tranh ở đây, khi nào có người hỏi, Hân nhắn con Hồng nó gọi anh.

Gă đă khuất hẳn ở ngă rẽ giữa con đường Lê Thánh Tôn và Nguyễn Huệ mà nàng vẫn c̣n thấy trong người một chút rạo rực. Gịng máu lăng mạn trong nàng c̣n chứa đầy những khát khao bỏng rát của những phi tần xưa, và cả những đắm say cuồng bạo của những đấng quân vương. Nàng chợt nghĩ tới người chồng sắp cưới của nàng- cái anh chàng mà lần đầu bước chân vào nhà nàng, mẹ nàng đă xem như tóm được báu vật. Anh chàng cao ráo, trắng trẻo, hơi 'bột' một tí, là con một gia đ́nh nằm vùng ở gần khu nhà nàng. Anh ta mê nàng ở cái giọng Huế quê anh đă pha thêm một chút trong trẻo của người di cư Hà Nội, và cái ấm nồng của âm sắc Sàig̣n. Nhan sắc của nàng đă chinh phục hoàn toàn trái tim của anh chàng sinh viên học y sắp ra trường, ở vào buổi giao thời, mà phải là những kẻ được sàng lọc kỹ lắm về lư lịch hay phải cực kỳ vượt trội về học hành mới hy vọng bước chân được vào giảng đường. Vậy mà, từ những ngày quen nhau đến giờ- đến lúc cha mẹ anh chàng đến nhà xin hỏi - nàng chỉ thấy đôi chút hài ḷng. Mấy con bạn nh́n cuộc đời nàng mà thèm, nhất là lũ bạn mà gia đ́nh đă bầm dập, nát tan v́ cuộc đổi đời dữ dội vài năm trước đây. Chúng khen nàng tốt số, mà chúng vẫn thầm ghen với nàng. '' Giải phóng'' vào, gia đ́nh nào cũng rối tung lên. Kiếm cơm ăn đă đủ oằn người, nói ǵ kiếm chồng-loại chồng ngon lành như anh chồng chưa cưới của nàng- vào lúc mà những tin tức về chuyện vượt biên gặp hải tặc Thái- lan ngày càng dồn dập. Vậy mà những lúc sau này, mỗi lần gặp mặt anh chàng, nàng vẫn c̣n cái cảm tưởng xa lạ một cách kỳ quặc, khi anh chàng huyên thuyên về chuyện phấn đấu vào đối tượng đảng, khi anh chàng nhắc đi nhắc lại cái quá khứ nằm vùng của ông già chàng ta ở ngay con đường rất lớn giữa đất Sàig̣n này, và nhất là về chuyện ông già của chàng đă cầy cục giúp mẹ của nàng một chân tiếp liệu trong một hăng thuốc bị nhà nước tịch thu. Những buổi chiều tối, trước khi đóng cửa quầy hàng ra về, nàng đă nghe căn dặn biết bao điều cần phải giữ ǵn để anh chàng sau này, sau khi ra trường, vào làm ở bệnh viện gần nhà, c̣n có thể giữ được một chân quan trọng nào đó. Rồi lại c̣n chuyện nàng phải cố gắng phấn đấu vào đối tượng đoàn. Rồi cái hôn vội vàng trước khi đóng cửa quầy hàng ra về như sợ có ai bắt gặp của chàng. Ôi ! cái xă hội ǵ mà kỳ cục, lúc nào cũng như là một trại tù giam lỏng. Bất giác nàng rơi vào cái cảm giác trống trải, buồn chán, như người vừa cắn vào một trái chuối chưa chín.
Nàng treo bức tranh ngay trên tường sau lưng nàng. Nàng đăm chiêu nh́n lên khuôn mặt của người anh hùng Trần B́nh Trọng trong tranh. Đúng là khuôn mặt của gă hoa. sĩ. Nh́n từ xa nàng chỉ thấy hắn là một gă đàn ông có dáng đi của một người lính bại trận, nhưng lạ lùng là cặp mắt đọng buồn của hắn như có nam châm bám hút lấy nàng. Nàng lắc nhẹ đầu như muốn xua đuổi h́nh ảnh hắn ra khỏi đầu. Nhưng mà khuôn mặt hắn đấy, ngay trên bức tường phiá sau của quầy hàng, và cái giọng trầm, đục của hắn gợi trong nàng cái mệt mỏi lười biếng, mà thú vị, của một buổi chiều nghỉ học nằm trong sân nhà trông lên những cành phượng vĩ đỏ rực ngay đầu con hẻm nhà nàng, khi thành phố này c̣n chưa thay tên, đổi chủ. Năm ấy, nếu nàng gặp gă, không chừng gă đă hỏi nàng làm người mẫu cho gă; và một dáng nằm lười biếng một cách khoan khoái dưới những tán hoa phượng không chừng sẽ để lại cho hậu thế một tuyệt tác. Nàng vừa nghĩ tới đây th́ anh chồng chưa cưới của nàng đă dựng xe ngay bên quầy.


* * * * *
... Gă thanh niên rít lên:

- Em không được ngồi uống nước chung với thằng ấy nữa. Nó là một thằng tù cải tạo trở về. Thằng khốn nạn ấy, nhiều người trên con đường Đồng Khởi ( Tự Do , trước 75) quanh đây c̣n nhớ rơ hắn. Nó là con yêu râu xanh. Trước khi Giải Phóng vào, nó là đại úy TQLC. Nó thường hay nhảy đầm ở Đêm Màu Hồng. Nó đă có vợ, nhưng con rơi , con rớt cả đàn. Không tin, em cứ hỏi con vợ nó thỉnh thoảng vẫn lên chặn lương ở cái công ty chỗ nó làm th́ rơ.

- Ngồi uống nước chung có ǵ mà phải sợ. Hắn đâu có ăn tươi nuốt sống được ai. Cách mạng rồi mà. Vả lại, hắn gởi tranh chỗ quầy của em, và tranh của hắn lại mới bán được. Hắn trả huê hồng cho em, rồi mời em đi uống nước. Em thấy hắn hiền lành, lịch sự, chớ có ác ôn chỗ nào đâu.

Gă gầm lên:

- Hiền lành, lịch sự! Sao em ngu quá!!

- Anh dám bảo tôi là ngủ!

- Không ngu mà như vậy. Thời buổi này phải giữ ǵn nhiều chuyện. Cô không nghĩ đến cô, th́ cô cũng c̣n phải nghĩ đến tôi chứ. Bao nhiêu người ao ước lấy tôi mà có được đâu. Tôi đâu có thèm. Tôi thương cô, ái ngại cho mẹ cô và mấy đứa em. Gia đ́nh tôi đă giúp cho nhà cô rất nhiều. Kiếm được chỗ làm cho mẹ cô, chỗ bán hàng cho cô vào thời buổi này, dễ ǵ. Hở ra là lê lết ngoài đường, cô không thấy à?

- Anh chửi tôi phải không?

-Tôi dạy cô. Với lại, cô sắp là vợ tôi, tôi có quyền. Cái thằng khốn nạn đó là một thằng lưu manh, ác ôn. Cô phải tránh nó cho xa. Nó là rắn độc. Bao nhiêu đàn bà, con gái qua tay nó rồi, cô không biết à?! Cỡ nó, hành quân vào những vùng quê ngày trước chắc nó phải đè ra hiếp không biết bao nhiêu người. Cô không thấy cặp mắt lừ lừ của nó đấy à? Cứ là giết người như ngoé. Tội ác của nó chắc kể ra không hết đâu!!

Cô bĩu môi:

- Anh chẳng cần phải dạy. Tội ác ngập đầu mà chỉ bị hai năm cải tạo, và Cách Mạng lại chịu cho vào làm việc ở Công Ty Mỹ Thuật Thành Phố?! Anh không biết người ta là cháu ruột của một cán bộ cấp cao ngoài Trung Ương hay sao? Mà mấy năm nay c̣n là lao động tiên tiến chỗ làm nữa.

- Nó kể cho cô nghe à? Nó xạo th́ có?

- Xạo mà tranh được đem qua Tây bán.

- Cô bênh nó chằm chặp. Cô ăn phải cái ǵ vậy. Từ nay trở đi, cô không được tiếp chuyện nó nữa; cũng không được cho nó gởi tranh ở cửa hàng này nữa. Phần nó, tôi sẽ nhờ công an điều tra xem nó có liên hệ với người nước ngoài hay không; c̣n cô, tôi sẽ nói với ông già xin cho cô vào làm ở bệnh viện gần nhà.

Giọng cô đanh lại:

- Anh chưa là chồng tôi, anh không có quyền. Mà dẫu có là chồng, tôi cũng chẳng chịu là vật sở hữu của đứa nào cả. C̣n cửa hàng, nó chẳng phải của anh. Tôi con nhà b́nh dân, tôi cóc sợ đứa nào cả.

Gă thanh niên mím môi, rồi bỗng nhiên khuôn mặt dịu hẳn lại. Gă nói với cô gái:

- Anh nói là v́ hạnh phúc của chúng ḿnh. Em phải nghe. Giao du với hạng người ấy nguy hiểm lắm.

Nói xong, gă liếc nhanh chiếc đồng hồ Poljot đeo trên tay, rồi bước vội ra chiếc Honda cũ, rồ máy xe vọt đi.
Hân không buồn ngó theo, nhưng ḷng cô nôn nao khó tả. Càng ngày cô càng thấy không mấy thoải mái với anh chồng chưa cưới này. Chưa ǵ, hắn đă muốn kiểm soát cô từng chút. Chưa ǵ, hắn đă kể công. Và hắn ghen một cách kỳ cục. Cô mới bán được tranh của anh chàng họa sĩ đi tù về vào chiều thứ tư. Đến sáng thứ bảy, cô mới báo cho anh ta biết, qua con bạn của cô. Khi nhận tiền xong, anh lịch sự xin cô cái phong b́ cũ và gởi cô món huê hồng cao hơn cô tưởng. Rồi anh ta lại c̣n mời cô đi ăn hủ tíu và uống nước ở ngay con hẻm đối diện. Ngồi ăn và uống với anh , nghe anh ta kể về những món ăn, những quán hàng mà anh ta ưa thích những năm trước đây, và nghe anh ta nói về hội hoa. , cô thấy ấm áp, gần gũi như với một người rất đỗi quen thuộc lâu ngày gặp lại. Cô c̣n nhớ anh ta nói về tranh Picasso như đang nói về một thế giới tan nát, giằng xé, méo mó, trong cái guồng máy sắp đặt mạch lạc của tạo hoá. Con người như vậy mà bảo là dữ dằn? là ác ôn? Và những câu cuối cùng của buổi chiều hôm trước, cô vẫn c̣n nhớ rơ như in: anh ta đam mê lối vẽ của trường phái trường hiện thực; anh thèm được vẽ những người nữ đẹp như tiên, khoa? thân. Đó là lẽ sống của đời người, như lời anh ta nói. Gă bảo: '' Cô là một nàng tiên''. Con người ấy mà thằng chồng chưa cưới của cô dám bảo là một gă ác ôn, uống máu người không tanh, làm cô nghĩ đến những gă bộ đội ngờ nghệch, ngố đặc như mán rừng từ ngoài Bắc vào, đứng chỉ trỏ , cười cợt ra chiều khinh bỉ các cô gái Sàig̣n c̣n thoa chút phấn, son những ngày sau 30 tháng tư năm nào. Cô nhớ cả cặp mắt như cú vọ của thằng cha phó giám đốc công ty kinh doanh những quầy hàng dọc đường Nguyễn Huệ . Và cả mấy lăo già từ bưng ra, ở cái Sở mà cô vẫn hàng tuần phải đến giao dịch, mặt mày khó đăm đăm , mà hễ có dịp nói chuyện trai gái lúc c̣n ở trong rừng th́ mắt sáng hẳn lên như vừa mới tụt được quần của mấy con cán bộ nữ vậy. Ở đấy mà cách mạng! Hở ra là chúng nó vồ người ta như bỡn ! Mấy năm nay, các anh lớn, chú lớn đều có bồ nhí cả!!!


* * * * *
Ṭ ṃ, cô t́m đến nhà, như lời mời, sau lần cô bán được bức tranh thứ ba , để được xem tác phẩm để đời của hắn. Hắn nói: '' Trước Giải Phóng, đă có người trả năm ngàn đô la cho bức vẽ, nhưng tôi không bán. Nó là máu thịt của ḿnh.'' Cô nhờ con Hồng, bạn cô, đưa cô lại nhà. Căn nhà nhỏ một pḥng nằm ở ngay con hẻm gần bịnh viện B́nh Dân. Lê đă đợi sẵn ở nhà. Vợ gă mấy lúc này về tá túc bên ngoại. Đứa con gái lớn của gă ít khi về nhà. Thành thử, căn nhà phường cấp bù cho hắn, sau khi đă lấy căn nhà lớn trước đây của gă làm trụ sở phường, tuy nhỏ, nhưng cũng là chốn dung thân tạm yên của hắn.

Lê kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ mời Hân ngồi. Hắn cười buồn:

- Đấy, bây giờ nhà chỉ c̣n có vậy, nhưng cũng c̣n khá hơn nhiều thằng bạn cũ, lúc này phải cong lưng đạp xích lô kiếm sống qua ngày. Căn này có pḥng này vừa là pḥng khách, pḥng ăn, pḥng ngủ; chỉ c̣n thiếu mấy con gà và heo là đủ cả.

Trong lúc hắn lui cui nhóm cái bếp ḷ ở góc trái pḥng th́ Hân cũng ṭ ṃ nh́n khắp gian pḥng. Trên cái giường mền chiếu bừa bộn, Hân thấy một vài bản vẽ bằng viết ch́, h́nh những thiếu nữ chồng lên nhau, như thể được xoá đi vẽ lại nhiều lần. Trên tường, phiá bên trái là một bức vẽ dở dang, lớn gần bằng nửa bức tường, bụi c̣n bám một lớp mỏng trên mặt; vài ba cái mạng nhện chăng ngang góc phải. Cô đứng lên, lại gần nh́n cho rơ, th́ Lê đă từ góc trái nhà bước về phiá tranh.

Gă bảo:

- Bức này tôi vẽ đă lâu, cách đây bảy, tám năm , trước Giải Phóng một chút. May là về vẫn c̣n. Chẳng có đứa nào thèm lấy của này. Nhưng mà, nó là những kỷ niệm một đời. Cô biết chứ, tranh của Nguyễn Gia Trí - một hoa. sĩ sơn mài bậc thầy- trước giải phóng, đến tổng thống muốn ông ấy vẽ cũng phải nhờ người nói khó, và tiền tranh th́ khỏi phải bàn, mà có đứa đ̣i chẻ ra làm củi. Nay th́...

Gă hạ giọng:

- Đủ để đóng nguyên một chiếc tầu vượt biên cho vài trăm người.

Cô nhíu mày nh́n hắn, rồi nh́n lại tranh. Hắn nói ǵ mà ' kỷ niệm một đờí? Lạ lùng!
Gă nhoài người đẩy cánh cửa sổ rộng hơn một chút. Cô lại gần nh́n cho rơ hơn. Cô thấy choáng người: đó là h́nh vẽ một cây thập giá mà người nằm trên đó không phải là Chúa Ki-tô của những tín đồ Công giáo. Người nằm trên ấy có khuôn mặt giống khuôn mặt của gă hoa. sĩ đang đứng cạnh cô. Khuôn mặt dúm dó, đau khổ, khác với nét mặt nhẫn nhục, chịu đựng, và vẫn c̣n dễ nh́n của gă lúc này. Nh́n kỹ, chính là khuôn mặt của gă. Cô ṭ ṃ lại gần hơn: trên cánh tay mặt, đầu hai người đàn bà nhô lên, mà phần thân là thân những cây đinh cắm ngập vào cánh tay gân guốc của hắn; cánh tay trái: ba cái đầu khác; và giữa mỗi bàn tay cũng một ' cây đinh' cùng kiểu. Và những vệt máu ứa ra từ những cây đinh đóng trên tay hắn. Những người đàn bà, nh́n qua, đều thấy là đẹp.

Cô sững người, nh́n hắn:

- Bức này lạ quá.

- Không lạ đâu em.

Hắn bỗng nhiên đổi cách xưng hô. Giọng hắn vẫn trầm, ấm:

- Anh c̣n thiếu một cây đinh nữa để găm cho đủ vào hai bàn chân. Em có thấy không? Nơi chân 'Chúá, c̣n thiếu một cây.

Gă nh́n cô, u uẩn. Gă nói mà không buồn ngó đến cô:

- Những người đàn bà đẹp là lẽ sống của đời anh. Anh đă đau khổ v́ những người ấy. Như với em vậy.

- Anh nói nghe kỳ. Tôi có làm ǵ anh đâu?

- Có chứ. Em đẹp. Em làm trái tim anh loạn nhịp mất rồi.

Cô nghe thoáng có hơi rượu trong giọng gă:

- Thôi đi cha, đừng có dỡn, đừng có cải lương như vậy. Cách mạng rồi. Phải sống ngăn nắp hơn anh à.

Cô chưng hửng khi nhận ra cô vừa gọi gă bằng anh, và cũng chợt thấy ḿnh xao xuyến trước bộ mặt nghiêm trang, thành kính của gă.

- Cách mạng nào th́ cũng vậy. Nó chỉ là nhất thời. C̣n Nghệ Thuật mới là của muôn đời. Mà phải nhớ, Nghệ Thuật ở đây viết hoa.

Nghệ Thuật viết hoa hay viết thường có ǵ quan trọng đâu. Nhưng cô thấy có cái nồng nàn, quyến rũ trong giọng nói đó.

Gă tiếp lời:

- Anh có người bạn thân có vườn lan trên Thủ Đức. Tay này trước là tùy viên cho một viên tướng cũ. Nó là dân nằm vùng th́ phải, không thấy phải đi học tập, cải tạo ǵ. Nay chuyên cung cấp lan cho Sở Ngoại Thương Thành Phố. Nó muốn nhờ anh lên coi vườn vào những chiều cuối tuần. Vợ chồng nó về quê vào những ngày này. Anh có tặng vợ chồng nó một vài bức tranh. Vợ chồng nó thích lắm. Họ cũng tử tế với anh. Để hôm nào anh đưa em lên đó xem tranh và ngắm hoa. Hoa lan ở đó đẹp lắm. Giống catleyas lai mọc thật khoẻ, và hoa rất đẹp. Hắn ngần ngừ, rồi tiếp:

- Không khác ǵ ' hoá của đàn bà đẹp.

Cô nhướng mắt nh́n hắn, làm như không hiểu, nhưng trong cô trào lên một đợt sóng.

Hắn lại tiếp tục:

- Để kỳ này bán được thêm tranh, anh sẽ mời em và Hồng lên đó, tổ chức bữa nhậu với vợ chồng hắn ta và một vài người bạn nữa. Lúc này, khách ngoại quốc vào nhiều nhiều rồi, ḿnh cũng phải sống cho ra người một chút chứ. Uống xong ly trà chanh của hắn, cô kiếu từ ra về. Bỗng dưng, cô thấy hắn thật đáng thương, thật đáng tội nghiệp. Khi bước chân của cô c̣n ngập ngừng ở ngưỡng cửa ra vào th́ bàn tay hắn đă đặt nhẹ trên vai cô, xoa nhẹ. Cô thấy trong mắt hắn tất cả cái thèm khát, say đắm của một kẻ đa t́nh.

Cô ra khỏi nhà hắn, người nhẹ hẫng.


* * * * *
Nàng nhớ lại cách đây hai tháng, nàng đă nhận lời lên chơi vườn lan cuối tuần với chàng...
... Ngay lúc này, nàng đă ở trong vườn, một khoảng không gian tĩnh mịch, êm ả. Vườn lan nằm trong khu vực an toàn, không người lạ nào héo lánh tới được. Nó là tài sản của vợ chồng người bạn của chàng, đă hiến cho Nhà Nước. Nó được Sở Ngoại Thương giao lại cho họ quản lư. Sở dành vườn này làm nơi tiếp những khách hàng nước ngoài, tháng một đôi lần. Những ngày khác, ít người lai văng tới. Công an địa phương tuyệt đối không làm phiền toái nơi này. Con ḅ này c̣n vắt được ra sữa. Và như vậy, thỉnh thoảng, vợ chồng người bạn vẫn tổ chức ăn nhậu vào dịp cuối tuần, những khi bán được một đợt hoa cho khách nước ngoài. Riêng chàng, mới ngày hôm kia, nàng lại đă bán thêm cho chàng được một bức. Trên bàn, những món ăn nguội trên dĩa đă vơi dần. Vợ chồng 'chủ vườn' nâng cao ly chúc mừng:

- Chúc mừng bạn ta nay đă sống lại. Tranh lại bán lại được rồi.

Ông chồng nháy mắt :

- Chúc mừng cho t́nh yêu của bạn vàng.

Họa sĩ uống một hơi cạn ly vang đỏ. Bỏ ly xuống, chàng hôn nhẹ trên tóc nàng. Từ 75 tới giờ, lần đầu tiên Hân mới được ngồi vào một bàn tiệc ê hề món ngon như thế này. Chẳng thiếu thứ chi cả: từ món xúp nấu măng đến vịt tiềm, cá chưng,... Những món này, một nhà hàng trong Chợ lớn cho người giao đến. Ai dám bảo là xă hội mới chỉ có thắt lưng buộc bụng. Nàng bỗng thấy hạnh phúc khôn cùng. Hàng chục đứa bạn cùng lớp với nàng ngày nào, giờ này c̣n lăn lưng giữa chốn chợ trời; c̣n nàng, giữa khung cảnh êm ả này, nàng là nữ hoàng.

Bữa tiệc buổi chiều đă tàn. Vợ chồng 'chủ vườn' đă về Lái Thiêu, và con Hồng cũng đă ôm lưng thằng bồ về lại Thành Phố. Chỉ c̣n lại ḿnh chàng và nàng, trên căn nhà sàn bằng gỗ bằng lăng, trông xuống hồ nước nhỏ ngay dưới chân sàn và vườn lan đầy hoa quanh nhà. Giữa những ngày tháng sáu nóng hầm, vườn lan như một ốc đảo tươi mát. Mùi thơm của đủ loại lan thoang thoảng. khắp vườn. Trăng giữa tháng bắt đầu lên, tṛn, sáng. Trên chiếc giường nệm trong căn pḥng riêng dành cho khách, nàng dán lưng vào người chàng. Chàng vuốt ve những sợi tóc mai mỏng manh như sương, như khói nơi gáy nàng. Hơi thở ấm của chàng c̣n lẫn mùi thơm của rượu toa? trên mặt nàng. Nàng nhắm mắt lại tận hưởng cái cảm giác êm đềm, sâu lắng. Đời con gái! dễ ǵ 'sống' được một lần!! Như đêm nay!!! Các cung phi trong hoàng cung xưa cũng chỉ thế này là cùng chứ ǵ! Trái cấm đă treo lơ lửng đó rồi. Con Hồng nó vẫn than thở với nàng nhiều lần là từ sau Giải Phóng nó không c̣n hy vọng ǵ được hưởng những thú vui rộn ràng như đám chị nó nữa. Nó chưa kịp lớn để được hưởng. Vậy mà đêm nay, nàng đang được sống trong hoan lạc nhất đời. Góc pḥng, tiếng nhạc và lời ca của cặp Lê Uyên Phương hối thúc, da diết. Chàng ngồi dậy, châm hai ngọn nến đă cắm sẵn trên bàn. Chàng quay trở lại giường nằm, ghé môi hôn nàng mỗi lúc mỗi say đắm. Rồi chàng hôn lên khắp người nàng, điên dại, như muốn uống cho cạn, cho hết màu hồng trên đỉnh ngực đến th́. Chàng nhập vai Romeo. Tiếng th́ thầm trầm ấm của chàng rót vào tai nàng: '' Này thiên thần của anh, đêm nay anh sẽ vẽ bức tranh tuyệt vời của cuộc đời ḿnh: ḿnh là máu thịt của anh.'' Nàng run lên, hạnh phúc. Nhắm mắt lại, nàng căng người thấm từng ḍng lửa thật dịu dàng đang âm ỉ đun sôi nàng lên. Rồi cơn mê cuồng bùng vỡ, với những tiếng rên hoà cùng nhịp với chiếc nệm giường. Nàng như nh́n thấy cả ngàn khuôn trăng vằng vặc lồng vào nhau, quấn lấy nhau, tan thành cái ánh trăng ch́m đắm trong những bụi hoa. Khi toàn thân chàng đă phủ ngợp trên thân thể nàng, nàng chỉ c̣n thấy những đợt sóng hoan lạc dồn dập, tới tấp tràn về. ' Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt,...', câu thơ thoáng qua nhanh trong trí nàng, trước khi nàng lịm đi.

* * * * *
Mi cút ngay ra khỏi nhà tau. Tổ cha mi. Mi ăn chi mà mi ngu rứa con ơi. Sắp cưới đến nơi rồi mà mi đi ngủ với thằng tù cải tạo trở về. Mi bôi gio trát chấu vào mặt tau. Mi ngủ với thằng có hàng chục con vợ hờ. Mi bỏ đi cơ hội ngàn năm một thuở. Cơm ngon mi không muốn ăn, mi lại muốn ăn c... hả con! Trời ơi là trời! Rồi đây liệu nó có bảo bọc nổi mi không. Thân nó, nó c̣n lo chưa xong. Nó chơi mi cho liễu chán hoa chê rồi nó bỏ mi, nó đạp mi ra khỏi cửa con ơi!..

- Con lạy mẹ.

- Không mẹ con ǵ hết. Cút ngay ra khỏi nhà tau. Mi có thương ai đâu. Mi không thương mẹ mi. Mi không thương các em mi. Chính thân mi, mi cũng không biết thương mi nốt. Mi ăn phải bùa mê thuốc lú của cái thằng khốn nạn chuyên đời dụ dỗ đờn bà, con gái ấy; chuyên đời phá hoại gia cang người ta. Tổ cha cả ḷ cái thằng trời đánh thánh vật ấy. Nó hết l... rồi, nó nhè con nhà người ta sắp có chồng. Thằng khốn nạn, thằng lưu manh, thằng ăn máu l... què. Qui? tha , ma bắt mi đi. Bà sẽ thưa mi ra công an cho người ta gông cổ mi lại, đưa mi đi học tập cải tạo mút mùa. V́ mi mà đám cưới con bà bất thành. Trời ơi là trời!!

Cả bà lẫn anh con rể hụt của bà đều réo đến công an, nhưng đám công an chẳng rỗi hơi ngó ngàng đến chuyện ruồi bu ấy. Mấy thằng phản động mới đáng sợ chớ dăm ba cái thằng họa sĩ đĩ bợm ấy!... Hay hay dở, chúng mày với nhau, chúng mày liệu mà bảo nhau.

- Mẹ ơi. Mẹ tha tội cho con.

- Không mẹ con ǵ với mi. Con vợ nó chán đến độ không thèm đánh ghen nữa, mi có biết không. Nó mà đánh ghen th́ c̣n nhục đến nhường nào. Tao đă nhiều lần khuyên mi, nhắc mi không được đi chơi khuya, mi có thèm nghe đâu. Rồi ba thằng Văn và nó qua nhà, hết khuyên răn lại mắng mỏ, mà mi nào có cho vào lỗ tai mi. Mi khốn nạn quá mà. Mi ăn c... mà. Mi cút ngay ra khỏi nhà tau. Không mẹ con ǵ nữa. Bà rống lên khóc ̣a. Rồi bà cầm lấy chiếc gối kê lưng đôi ra phiá cửa. Nàng sợ hăi lùi ra . Trời u ám. Nàng lầm lũi ra khỏi hẻm, một tay che nón ngang mặt, tay kia che bụng. Đă vài tuần nay, ngực nàng căng hơn, tưng tức, và giữa bụng, một vệt dài mầu nâu xậm chạy ngang rốn kéo dài xuống phía dưới. Nàng đă có thai. Nàng đành quay trở lại nhà Lê.

Sầu Đông

Đoạn cuối của một cuộc t́nh: Năm 1999, một bạn quen của Lê về lại VN chơi, sau mười sáu năm xa Sàig̣n, kể từ ngày vượt biên. Lê lúc này là một ông lăo mắt mờ, chân tay chậm chạp, nói năng thều thào, đi đứng run rẩy. Bà vợ đầu c̣n sống, quắt queo như một cây củi, giờ về ở trông nom hắn. Mỗi lần ra ngoài, gă khó khăn chống gậy, bên cạnh bà vợ d́u một bên nách. Bạn cũ tới nhà, hắn thường cho xem bức tranh ' Cứu Chuộc' của hắn. Hắn chỉ vào cây đinh đóng trên chân ' Chúá, và bảo đó là cây đinh cuối cùng của cuộc đời gă. Nàng đă ôm thằng con vượt biên qua Mỹ. Hắn chỉ nghe loáng thoáng nàng đă lấy một anh chồng Mỹ giàu có, và có thêm một đứa con với người này. Khi tiễn bạn ra về, hắn xin bạn hắn ít tiền mua thuốc chữa bịnh thấp khớp, không quên trả lời chẳng đâu vào đâu câu hỏi của bạn gă về cây đinh cuối cùng là ''cây đinh nào cũng giống nhau cả''. Bạn hắn thấy một giọt nước mắt lăn trên má gă. Không biết đó là giọt nước mắt ăn năn hay nuối tiếc.